Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Từ khi bắt đầu có nhận thức, loài người luôn luôn khát vọng có khả năng dự đoán được tương lai, việc đoán định trước được tương lai luôn tồn tại như một giấc mơ trong mọi thời đại, vậy điều đó có thực hiện được hay không? Nếu biết trước điều đó có lẽ ai đó sẽ không buồn, nước mắt họ sẽ không rơi và tim sẽ không đau. Đôi khi chúng ta đã vô tình đặt chân lên chuyến bay dẫn đến một nửa của mình mà chúng ta không hề biết, cũng có một số người mua nhầm vé không khứ hồi, trong đó có tôi.
             “Tình yêu là cái chi chi” một câu nói vui nhưng cũng là nổi buồn của những ai đang âm thầm giữ trong tim một mối tình thầm kính. Như một sự sắp đặt khi tôi giật chiếc phone trên tay của thằng bạn thời trung học để lấy số, có 1 điều làm tôi bất ngờ chiếc phone đó nó đã mượn của cô bạn cùng lớp, qua vài dòng tin nhắn trao đổi tôi đã kết thân được một nhóm bạn mới và thế là bánh xe định mệnh làm thay đổi cuộc đời tôi đã bắt đầu lăn bánh. Tôi dần thích ứng với nhóm bạn mới, mỗi người đều có một tính cách riêng trong đó có một cô gái luôn thu hút sự chú ý của tôi, cái tính cách hồn nhiên và đáng yêu của cô ấy đã làm tôi chú ý từ cái nhìn đầu tiên
               Thời gian trôi qua, cái tính cách hồn nhiên và đáng yêu ấy như đang từ từ gặm nhắm sâu vào tim tôi, trong đầu tôi cứ nghĩ đó chỉ là chúc xao động bình thường nhưng rồi đến một ngày, khi nghe tin cô ấy sắp nghỉ học tôi mới cảm thấy mình sắp mất đi một thứ rất quan trọng. Mãi mê đi tìm kiếm một hình bóng không có thật thì ra người mình yêu đang ở ngay trước mắt, dù biết thời gian ở cạnh cô ấy chỉ còn lại vài ngày tôi vẫn vui vẽ chấp nhận, chỉ mong có thể nhìn thấy nụ cười nở trên gương mặt cô ấy. Tuy rất muốn thổ lộ nhưng khi đối diện với cô ấy trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực trống ngực cứ đập liên hồi còn miệng thì chẳng thốt nên lời, nên tôi đành chôn sâu mối tình đó vào tận đáy con tim
               Hôm cắm trại khi chơi trò chơi, tôi và cô ấy ở cùng một cặp, quy định của trò chơi là sẽ có 1 bạn dùng miệng để giúp người bạn còn lại ăn hết quả táo, ngay khi đang trong tư thế chuẩn bị, có một bạn từ phía sau xô tôi về phía cô ấy làm 2 đứa té đè lên nhau, không hiểu do tình cờ hay đó là món quà mà thượng đế đã ưu đãi cho tôi, môi tôi đã chạm vào môi cô ấy đó là giây phút ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi, dù mọi chuyện chỉ diễn ra trong vài giây nhưng cho tới bây giờ tôi vẫn không thể nào quên mùi hương hoa cỏ và đôi môi dịu ngọt đó.
               Thời gian chỉ ra đi chứ không bao giờ trở lại, rồi cái ngày ấy cũng đã đến, tôi biết khi đồng hồ điểm 5h là lúc cô ấy sẽ rời xa tôi mãi mãi, tôi ngồi buồn nghe tiếng tí tách của những hạt mưa như ngọn nến hắt hiu trước gió, và tiếng trống cũng đã vang lên như thổi tắt chút sự sống còn lại của tôi. Tôi ngồi vùi đầu xuống bàn như một kẻ đã mất đi mục đích sống, hòa lẫn trong tiếng mưa rơi có một bước chân đang nhẹ nhàng bước đến, mùi hương ấy không thể lầm lẫn được chính là cô ấy. “Cậu có rãnh không” cô ấy nhẹ nhàng hỏi “Tất nhiên” tôi trả lời



-                      Các bạn trong lớp đã nói cho mình biết tất cả, mình cũng rất bất ngờ khi biết là cậu thích mình, nhưng mình thành thật xin lỗi, trái tim của mình đã bị tổn thương một lần nhất thời không thể chấp nhận tình cảm của cậu.
-                      Vậy tại sao cậu không cho mình cơ hội giúp cậu xoa dịu vết thương đó, hãy ở lại với mình và các bạn
-                      Quả thật những ngày tháng ở bên cậu rất vui, mình cũng đã từng nghĩ yêu một người mới sẽ giúp mình chữa lành vết thương nhưng bây giờ gia đình đang cần mình, mình sẽ nghỉ học để đi làm, chúc cậu sẽ tìm được hạnh phúc.
Sau câu nói như ngàn nhát dao đâm thẳng vào tim, cô ấy nhẹ nhàng lướt qua chỉ để lại một cơn gió như lời chào từ biệt, tôi nhẹ níu lấy đôi tay mỏng manh của cô ấy như cố níu lấy chút hy vọng mỏng manh còn xót lại
-          Mong cậu hiểu, mình không muốn làm cậu tổn thương.
                Khi nghe câu nói đó tôi mới biết cái hy vọng mỏng manh đó không thể ngăn được bước chân cô ấy, tôi chỉ còn biết nhìn bóng dáng cô ấy dần khuất lấp trong màn mưa.



                Năm năm trôi qua, đôi lúc tôi cũng nghĩ con tim mình nên học lại cách yêu nhưng đến khi chìm trong giấc ngủ hình bóng của 5 năm trước lại xuất hiện, cứ nghĩ rằng tôi đã quên được cô ấy, nhưng thì ra nó cứ âm thầm bám theo tôi như 1 hồn ma suốt 5 năm qua. Truyền thuyết nói rằng phượng hoàng lửa có thể hồi sinh từ đóng tro tàn nhưng trái tim tôi không làm được như vậy vì nó đã  bị vùi sâu trong lớp tro tàn ấy rồi.
                Yêu một người không phải là khi hạnh phúc đến với bạn mà khi bạn thấy người mình yêu được hạnh phúc, chấp nhận buôn tay lặng im nhìn người ấy đi bên một kẻ khác cho dù biết trái tim mình như đang vỡ nát điều đó chỉ có trong phim ảnh thôi, tôi đã từng nghe qua một câu chuyện giấy, bút chì và tẩy, câu chuyện kể rằng: bút chì để lại trên giấy những vết thương nguyệch ngoạc tẩy nhẹ nhàng ôm vết thương ấy vào lòng, tẩy chết trong mòn mỏi, và khi giấy trở thành một bức tranh tuyệt đẹp chỉ có chì và giấy thì tẩy vẫn hạnh phúc. Nhưng tôi không phải là một vĩ nhân, không có được một tâm hồn cao thượng, nếu có ai hỏi giữa cao thượng và ích kỷ bạn sẽ chọn cái nào tôi thừa nhận mình là một người ích kỷ. Trong tôi luôn tồn tại hai thứ đối lập suy nghĩ của bản thân và lí lẽ của trái tim cứ đấu tranh liên tục và phần thắng cứ thuộc về lí lẽ của trái tim, tất cả chỉ vì ma lực của cô ấy vẫn còn khóa chặt trái tim của tôi.


                 Bao giờ mới tới tận cùng của một mối tình đơn độc? Là điều không thể biết trước, trong ký ức mơ hồ, tôi chỉ còn nhớ có một loài hoa như bao loài hoa khác, vì bị mê hoặc bởi ánh bình minh ấm áp nên lúc nào nó cũng hướng về mặt trời, mọi người yêu quý và đặt cho nó một cái tên là hoa Hướng Dương. Rồi khi mùa đông lạnh lẽo kéo đến những đám mây đã che kính đi ánh sáng ấm áp ấy những bông tuyết trắng xóa nhẹ nhàng vùi lấp đi Hướng Dương,  mặc cho cái giá rét của mùa đông Hướng Dương vẫn mong rằng, sẽ có một ngày được ánh bình minh ôm vào lòng để sưởi ấm một lần nữa, nhưng khi cánh hoa cuối cùng rơi xuống Hướng Dương mới hiểu rằng bình minh đã không quay trở lại.
                                                                                        
                                                                                                               Tác giả: L & P




Nguồn 
Zing Blog